
14-03-2013, 02:11 PM
|
|
|
Chuyện tình Hoa Ti-gôn trắng
Trong phong trào Thơ mới Việt Nam giai đoạn 1930–1945, T.T.Kh là bút danh của một nhà thơ ẩn danh, là tác giả bài "Hai sắc hoa ti-gôn" nổi tiếng. Nhiều người đã suy đoán lai lịch thật của T.T.Kh nhưng chưa có giả thuyết nào thuyết phục được công chúng.
Sau khi truyện ngắn "Hoa ti-gôn" của Thanh Châu đăng năm 1937 trên "Tiểu thuyết thứ bảy" (Hà Nội), toà soạn nhận được hai bài thơ, do một thiếu phụ trạc tuổi 20, dáng bé nhỏ, thuỳ mị, nét mặt u buồn, mang đến gửi cho chủ bút, ký tên T.T.Kh, xin đăng báo. Báo này đăng hai bài thơ đó và xin tác giả cho địa chỉ nhưng tác giả từ chối. Sự việc rắc rối là trong khi tác giả T.T.Kh im lặng thì một vài nhà thơ đương thời như Nguyễn Bính, Thâm Tâm đã sáng tác các bài thơ hưởng ứng trong đó dường như có biết, thậm chí có dính líu với đời tư người này từ trước ("Cô gái vườn Thanh" của Nguyễn Bính, "Màu máu ti-gôn" của Thâm Tâm). Từ đó, những lời đồn đại về T.T.Kh càng có thêm nhiều dị bản.
Trong bài thơ "Hai sắc hoa ti-gôn" có hình ảnh của hoa Ti-gôn màu trắng được mô tả với những nét đượm buồn và dường như nó là một linh cảm của tình yêu tan vỡ:
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương cát,
Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng.
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui.
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng thế thôi.
# 1.
# 2.
# 3.
# 4.
# 5.
#.6
Thuở đó nào tôi có hiểu gì,
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy.
|